6 Mar
2011

Mẹ thật đáng trách…

Thế là sau hơn một tháng vào Sài Gòn, cu Hổ lại trở về quê Ngoại Gia Lai để có mặt trong ngày cưới của Cậu Hiệp.
Vừa bước xuống sân bay đã thấy Ông bà Ngoại đứng ngóng chờ, không đợi được hơn, Ông bà chạy tọt vào phòng chờ lấy hành lý, mục đích duy nhất là để ôm cháu Ngoại của mình. Trong lòng mẹ đinh ninh thế nào cũng bị mời ra ngoài phòng chờ, mà hay thật, các anh bảo vệ chỉ nhìn mà không nói gì. Hìhì, ngộ quá con nhỉ, hay là có quy định mới dành riêng cho Ông bà Ngoại ha!
Bế được cháu rồi Ông bà suýt xoa, rồi bảo sao ốm thế này, sao hổng thấy lớn. Bà Ngoại ôm con rồi ngồi thần người ra nhìn con, vẻ mặt buồn hiu. Ngồi nhìn mãi, đợi đến khi anh bảo vệ mời ra mới chịu thôi. (Vì lúc này mẹ là người lấy hành lý cuối cùng rồi mà).
Hỏi lý do ra mới biết là mẹ không chịu cho con ăn. Cụ thể là vầy, con vào trong Tp được nữa tháng, mẹ vẫn cho ăn bột, bỗng dưng 1 ngày con không đi ngoài, rồi 2 ngày, 3 ngày, tưởng sẽ 4 ngày là được, rốt cuộc cũng đến cái ngày thứ 5, mừng quá. Mẹ nghĩ chắc tại do ăn bột nên tạm ngưng, con ngưng ăn cũng ít bú dần, khó ngủ hơn, quấy mẹ nhiều hơn, ấy thế mà mẹ không nhận ra. Thấy con gầy hơn, mẹ lo quá mà không hiểu lý do tại sao. Chưa kịp lo hết cái này, con bị bệnh, Ông bà Nội, ba mẹ chạy cuống lên. Ba ngày vật lý trị liệu hô hấp tại bệnh viện thấy thương con biết bao, chính vì xót con quá mà mẹ trách cô y tá điều trị cho con. Mẹ thật không phải. Ba con cũng hiểu nên thông cảm cho mẹ.
Ông bà Ngoại nhớ cháu quá nên vừa hết bệnh thúc mẹ con về ngay, cũng nhân dịp đám cưới cậu Hiệp nữa.
Ông bà cho con ăn lại, con nhai chóp chép, ghét lắm. Trộm vía, con ăn được bú cũng được nhiều hơn khi không ăn. Mẹ mừng hết biết luôn. Thì ra con trai mẹ xấu tính ăn nha, không được ăn là cũng không chịu bú luôn.
Giờ ngồi nghĩ lại thấy tội cho con, mẹ giận mình lắm, bỏ đói con gần một tháng trời. Con mẹ ốm tong ốm teo, híc, mẹ thật đáng trách phải không con trai yêu dấu của mẹ ơi.
Con ăn nhiều, uống nhiều, ngủ nhiều cho mau lại sức nha, cho chóng lớn nha.
Cả nhà yêu con nhiều, nhiều ơi là nhiều!
Mẹ Dung.

So, what do you think?