26 Oct
2010

Gác tay lên trán

Mẹ xin bà Ngoại để mẹ hơ than đến hết tuần này thôi, chứ đợi đến ngày 9.11 chắc mẹ chịu không nổi, vì càng để lâu mẹ thấy người cứ bẩn thế nào ấy, mẹ sợ ảnh hưởng đến sức khỏe của con trai mẹ, tội con lắm, mẹ đang lo lắng lắm con à. Với lại mẹ đang bị bệnh ngứa nữa, đêm nào cũng canh chừng con ngủ xong là bò ra khỏi giường gãi, gãi điên dại, rồi xát dầu nóng, leo lên giường, trời ơi, ngứa gấp chục lần, mẹ khóc méo mặt luôn, khoảng 1 tiếng sau cơn ngứa mới dịu lại, mẹ ngủ thiếp đi, huhu, những lúc như thế mẹ hỏi ông trời sao nỡ để mẹ hết đau đớn rồi tới ngứa ngáy. Mẹ chỉ mong sao đừng bao giờ ngứa nữa, mẹ sợ lắm con à, càng gãi càng thấy ngứa, đau khổ thế đó. Hết ngứa rồi mẹ yên tâm chăm sóc con, không sợ lây cho con, thương con lắm.

Sáng hôm qua thấy con nằm ngủ gác tay lên trán, trông như ông già ầy, nói với Ba, Ba cười quá trời luôn.

So, what do you think?