24 Oct
2010
Posted in: 9 tháng 10 ngày
By    No Comments

[Hồi ức]: Ngày 8 tháng 10 năm 2010

Hồi ức bố Anh ngày 8 tháng 10 năm 2010 – trước ngày cu Hổ chào đời 1 ngày

Buổi sáng bố dậy sửa soạn chuẩn bị đi làm. Mẹ con hơi mệt nói với bố rằng chắc hôm nay con sẽ ra đời. Bố cười cười bảo chưa đến ngày 10 tháng 10 năm 2010 mà. Rồi bố đi làm.

Đến khoảng gần trưa, bà Nội gọi điện cho bố bảo mẹ con vào viện rồi. Thế là bố tức tốc chạy sang Từ Dũ. Lúc đó đồng hồ chỉ 10 giờ 32 phút. Khoảng thời gian chờ đợi cu Hổ của bố chào đời bắt đầu.

Bố mệt lắm nhưng không mệt bằng mẹ của con. Mẹ “vác” con cứ đi tới đi lui. Lúc thì khám cái này cái kia, lúc thì làm thủ tục này thủ tục nọ. Bác sĩ đỡ cho con – Bác Lâm Khoa – thì bận việc ở đâu đấy không gặp được nên các thủ tục cứ lâu lắc, mẹ con phờ phạc cả ra. Cũng may có mợ Bốn – con phải gọi là bà nhé – đến phụ chăm lo cho mẹ, chứ bố cũng chỉ lăng xăng chạy tới chạy lui. Bố gọi điện báo cho bà Ngoại của con biết và nhờ bà Nội đặt vé máy bay cho bà Ngoại bay vào ngay tối hôm đó.

Gần trưa một chút thì bà Nội vào mang cho mẹ con cháo. Chắc mẹ con đói lả nên làm một mạch hết cả xô cháo – í mèn, bố nói nhầm, một tô cháo với thịt chà bông. Bố thì lo mỗi khi mẹ con than đau bụng nên chả thiết ăn uống gì (hihi). Sau đó, theo “chỉ thị” của bà Ngoại, cậu Út Kỳ của con ở nhà luộc trứng gà rồi cậu Long mang vào cho mẹ con ăn lấy sức. Mẹ con cũng làm vài quả.

Đến tận giờ chiều mẹ con vẫn chưa được nhập viện, cứ ngồi lây lất đây đó với bố, bà bốn và bà Tùng. Chưa kể bệnh viện còn chơi ác làm một vố khiến cả nhà hết hồn. Chả là mẹ con vào khám sao đó, bác sĩ nói đến 8 tháng 11 con mới ra đời. Mẹ con phải lấy hết hồ sơ bệnh án vào cho “bác sĩ” đó xem mới xong. Làm bố hú vía.

Đến khoảng gần 3 giờ chiều thì mẹ con được vào phòng chờ sanh. Bố tranh thủ tạt về cơ quan xử lý vài công việc. Hộp cơm thịt heo quay muối mè mà mẹ chuẩn bị cho bố ban sáng đã nguội ngắt. Bố qua loa vài miếng, nghỉ một chút, làm vài việc rồi lại xin bác Vân – phó phòng của bố – về sớm có việc.

Thời gian cứ chậm chạp trôi. Mọi người đều nôn nóng mong tin. Ông Nội cùng bà Thương – dì Thương của bố ấy – vào. Tiếp tục chờ đợi. Đến khoảng 5 gần 6 giờ bố đi mua mấy tô phở cho mọi người ăn tối. Bố cũng tranh thủ làm 1 tô với 1 cái đùi gà ở quán trước rồi. Bố phải nạp “đùi” để lấy sức chạy chớ bộ, con hỉ :) Bố mang cho mẹ con một tô. Tôi mẹ con lắm. Mẹ con đau nên khóc miết, bố bảo mẹ cố húp tí nước cũng được. Mấy bác gần đó cũng động viên mẹ con đừng khóc kẻo mất sức.

Thời gian lại trôi con ạ. Khoảng 6 giờ, bố tranh thủ chạy về nhà tắm rửa, nấu ấm nước sôi chuẩn bị khi cần. Chưa kịp nghỉ tí thì gần 7 giờ, bà Bốn gọi điện báo mẹ con đã vào phòng sinh. Bố vội vội vàng vàng xách bình thủy nước sôi chạy lên.

Bố chạy lên đến bệnh viện thì mẹ con đã vào phòng sanh với bà Bốn. Có bà Bốn thì bố an tâm lắm vì bà từng làm ở bệnh viện mà.

Con ạ, thời gian lại trôi. Cậu Út Kỳ dặn bố lúc con ra đời thì xem đồng hồ. Bố ừ ừ…

8 giờ tối…

Cậu Út Kỳ ra sân bay đón bà Ngoại. Bố với bà Thương ở lại chờ. Đi tới đi lui. Bố nhìn ra cửa sổ thấy trời mưa lất phất. Không khí hơi ẩm và mát mẻ. Hì hì, con ra đời trong không khí này cũng tốt.

9 giờ tối. Mẹ vẫn trong phòng sanh. Mưa bắt đầu nặng hạt. Cậu Hiệp của con vào…

10 giờ tối. Bà Ngoại và cậu Kỳ đến. Cậu Kỳ mang đồ ăn “tiếp tế” vào cho mọi người…

10 giờ 30 phút tối. Mẹ con trong phòng chuẩn bị sanh…

11 giờ… Tích tắc tích tắc…

11 giờ 10…

11 giờ 15…

11 giờ 34…

11 giờ 50…

11 giờ 58…

0 giờ sáng ngày 9 tháng 10 năm 2010… Con vẫn chưa chịu chào đời…

Mọi người đều mệt và sốt ruột. Ai cũng đi tới đi lui. Riêng bố thì đi lui đi tới.

Đến tận 0 giờ 50 phút… Phù ! Bà Bốn thông báo con đã chào đời. Mọi người thở phào đổ ập người xuống ghế.

Bố chạy đi làm một vài thủ tục. Rải rác ở các băng ghế những người khác đều nằm ngủ với đủ mọi tư thế.

Sau khi xong một số thủ tục, bố vào thăm mẹ con. Mẹ con trông xanh xao, phờ phạc. Tội lắm con à. Sau này con phải biết yêu thương mẹ thật nhiều nghe chưa ?

Mẹ nói con bự quá nên sinh khó mới lâu lắc như vậy. Không thấy con trong phòng. Mẹ bảo con được đưa sang phòng hồi sức khiến bố lo lắm. Hy vọng cu Hổ của bố khỏe mạnh. Đừng như bố khi xưa sinh thiếu tháng, chỉ bé bằng cái chai nước, phải nằm lồng kiếng mấy tháng.

Sau khi thăm mẹ, bố ra phía của chính của Khu Sanh chờ các cô hộ sanh kêu tên bố ra nhìn mặt con. Bố chờ lâu lắm mà chẳng thấy ai kêu. Bố càng thêm nóng ruột và lo lắng không biết có chuyện gì không nữa. Mẹ con đã được ra phòng hậu sản rồi mà con chưa thấy. Bình thường bố thấy mấy xe đẩy chạy tới chạy lui thì có trẻ con nằm ở chân bà mẹ mà.

Đến gần 3 giờ sáng, một cô hộ sanh mới bế con từ Khu Sanh đi ra, miệng gọi tên mẹ con. Bố vội vàng chạy tới. Cô hỏi đủ thứ thông tin rồi bế con thẳng vào phòng, đến tận giường trao cho mẹ.

Úi cha cha. Đến tận giờ bố mới thấy mặt thằng ku của bố nha. Thằng ku của bố chắc mệt nên vẫn nhắm mắt ngủ say. Thằng ku của bố thật đáng yêu quá đi à. Trong lòng bố nghĩ thầm: “Tuấn Anh ơi, mày làm bố rồi đó !”

Mẹ con sau sanh vẫn mệt. Bố động viên mẹ cố cho con uống sữa đầu vì có nhiều kháng sinh giúp con khỏe mạnh – không bị suy dinh dưỡng giống bố hồi xưa – và mau lớn.

Đến lúc này bố mới mệt rã rời. Bố kiếm một chiếc ghế gỗ dài trong góc khuất và đánh một giấc. Có lẽ trong đời bố, đó là một giấc ngủ mang nhiều hương vị hạnh phúc nhất.

Bố Anh

So, what do you think?